Tuesday, 13 December 2016

Truyện cười: Bi hài đi giám định trinh tiết

Hắn bảo nếu em còn trinh thật thì hắn sẽ cưới linh đình, cưới to nhất làng.

Yêu nhau gần 1 năm hắn mới tuyên bố xanh rờn: Nếu cô mất trinh rồi thì tôi không cưới! Kinh quá thể. Thời này là thời nào mà vẫn còn người đàn ông lạc hậu như hắn. Tôi thấy chóng mặt.

Mà nghĩ cũng khổ cho đàn bà, sao lại có cái trinh cơ chứ. Đàn ông cũng là người chứ bộ, ấy vậy mà chẳng có cái gì đánh giá tiết hạnh của họ. Kiếp sau nhất định tôi không đầu thai làm đàn bà nữa đâu, bất luận thế nào.

Nghĩ lung tung cho mệt người, quan trọng là phải làm sao chiến đấu với gã người yêu để lên xe hoa cái đã. Đêm nằm ủ mưu mà mãi chẳng ra. Nghĩ mà ngu, hôm hắn say rượu quên trời đất cứ đòi, giá như cho hắn “chén phát” thì xong rồi, đằng này lại giả vờ đoan trang…

Đám bạn bè thì bảo, ôi dào bỏ quách hắn đi, tiếc gì gã đàn ông cổ hủ lạc hậu, cái trinh là cái quái gì chứ. Bỏ hắn thì dễ thôi, tuy nhiên sau đó có tìm được gã nào không cơ chứ.

Đàn bà băm mấy nhát rồi không đùa mới thời gian được đâu. Mà gã này cũng được lắm, một năm yêu nhau hắn cho mình ăn bao nhiêu thứ trên đời, quen mồm rồi, gặp tên keo kiệt khó yêu.

Một hôm tôi ra điều kiện với hắn: Anh yêu ơi, anh không tin em thì tạm ứng cho em 20 triệu ra đây để đi giám định trinh tiết. Hắn đồng ý ngay. Hai chục triệu đối với hắn là chuyện nhỏ.

Một ngày vui vẻ, gió mát hây hây, tôi quyết định cùng hắn đi tới phòng khám bác sĩ chuyên khoa trên thành phố giám định trinh tiết như đã hứa. Hắn vui lắm. Hắn bảo nếu em còn trinh thật thì hắn sẽ cưới linh đình, cưới to nhất làng. Tôi tự tin nói với hắn:

- Anh yêu ơi, anh thích đưa em vào phòng khám nào cũng được, anh hãy lựa chọn nơi giám định cho khách quan.

Hắn càng vui hơn. Sau một tiếng đồng hồ tìm kiếm trên mạng, hắn đưa tôi vào một phòng khám ở trung tâm thành phố, toàn bác sĩ chuyên khoa sản có tay nghề rất cao. Tôi tự tin lên bàn kiểm tra, hắn ngồi ngay sau tấm rèm nghe phỏng vấn và nhận định của bác sĩ. Sau nửa tiếng đồng hồ các bác sĩ đã có kết quả: Màng trinh vẫn còn!

Hắn sung sướng hơn bắt được cục vàng. Bao nhiêu nỗi nghi ngờ trong đầu hắn đã tan biết. Hắn lập tức quỳ xuống trao nhẫn đính hôn cho tôi. Tôi thấy như được bay lên chín tầng mây.

Tôi đang ngây ngất thì hắn bất ngờ hỏi: Em yêu ơi, giám định trinh tiết chỉ mất 10 triệu, còn 10 triệu đâu em đưa lại cho anh đi. Tôi buột miệng trả lời theo phản xạ:

- Anh yêu ơi, 10 triệu đó em mang đi vá lại trinh từ tuần trước rồi mà.

Chết cười với những cô nàng thích... thể hiện

Các cô nàng thích thể hiện trước ống kính và rồi nhận phải những cái kết không thể nào "thốn" hơn.

Chết cười với những cô nàng thích... thể hiện - 1
Thế này có "thốn" hay không cơ chứ.

Chết cười với những cô nàng thích... thể hiện - 3
Anh đã bảo là không thích rồi mà.

Chết cười với những cô nàng thích... thể hiện - 5
Ối, đi đứng cẩn thận chứ cô em.

Chết cười với những cô nàng thích... thể hiện - 7
Thể hiện là được tắm "biển".. nước.

Chết cười với những cô nàng thích... thể hiện - 9
"Gấu" của thím nào thì ra nhận nhé.

Chết cười với những cô nàng thích... thể hiện - 11
Cô gái thích thể hiện và cái kết đắng lòng.

Chết cười với những cô nàng thích... thể hiện - 13
Khi những người cùng ý tưởng gặp nhau.

Wednesday, 7 December 2016

Thế nào là “ao làng”?

Thôn có bao giờ tốn một đồng nào vào việc đào tạo, chi phí cho em đi biểu diễn đâu mà đòi phạt em?

Nàng vừa đi tham dự hội diễn ở làng bên về. Nàng đoạt được tấm huy chương vàng danh giá của hội diễn bằng tiết mục múa đặc sắc. Niềm vui tràn đầy trên khuôn mặt nàng. Đang tìm chỗ treo tấm huy chương vàng vào vị trí trang trọng trong nhà, thì có trát của trưởng thôn triệu tập nàng ra trụ sở để làm việc.

Nàng ra trụ sở thôn giải quyết việc xong, khi về nhà thì bà con, bạn bè đã đến khá đông, vì mọi người biết tin nàng vừa đoạt huy chương nên đến chúc mừng. Thấy nàng về, mọi người xúm vào hỏi thăm.

Nàng bảo cô em gái cứ bày bánh kẹo, pha nước mời mọi người cùng chung vui. Rồi nàng kể:

- Trưởng thôn gọi em ra trụ sở để phê bình em, vì em tự ý đi tham gia hội diễn của làng bên. Tay trưởng ban văn hóa đòi em nộp phạt ba mươi triệu đồng vì vi phạm hương ước của làng.

Mọi người ồ lên vì quá ngạc nhiên về cách hành xử của thôn. Nàng kể tiếp:

- Em bảo, em là người tự do, em đi chơi, thấy hội diễn làng bên phù hợp với khả năng, điều kiện của em thì em tham gia. Em đoạt được huy chương vàng, đáng ra thôn phải mừng cho em mới đúng chứ sao lại bắt phạt em. Ông văn hóa bảo rằng em đi thi thế là đi chui, là không hợp pháp. Em bảo: Điều lệ cuộc thi không yêu cầu phải có giấy giới thiệu của thôn mới được thi. Giả sử họ yêu cầu phải có giấy giới thiệu của thôn mới được thi, em lại làm giả giấy giới thiệu, tự xưng là người được thôn cử đi thi, thì hãy bảo em là sai, là vi phạm hương ước của thôn.

Một người bảo mấy ông thôn ta vô lý quá. Người ta đem vinh dự về cho thôn chứ có làm tổn thương gì đến tiếng tăm của thôn đâu mà đòi phạt người ta.

Nàng kể tiếp:

- Lâu nay em tự học tập, rèn luyện, thành diễn viên, em đi biểu diễn với cát xê ít ỏi, em đều đóng góp vào làm từ thiện. Thôn có bao giờ tốn một đồng nào vào việc đào tạo, chi phí cho em đi biểu diễn đâu mà đòi phạt em?

Một người nói nghe đâu hội diễn của làng ấy cũng chỉ là hội diễn "ao làng" thôi chứ có gì mà mấy ông thôn mình làm to chuyện thế.

Nàng bảo:

- Hội diến của làng ấy không thể coi là "ao làng" đâu anh ơi, họ tổ chức rất chuyên nghiệp, mời mọi nhân tài ở các thôn bạn về dự, với tiêu chí là tài năng nghệ thuật đỉnh cao. Em đoạt được tấm huy chương vàng là đáng trân trọng lắm đấy.

Một người nói:

- Anh hỏi thật nhé, họ có đòi hỏi gì ở em không, thí dụ như đóng tiền cho huy chương, hay giám khảo có vị nào rủ em khi nhận được giải cao, phải đi ăn tối với ông ta một bữa chẳng hạn?

Nàng nói ngay:

- Họ tổ chức chuyên nghiệp và nghiêm túc lắm, không có chuyện "ma bùn" như ở nhiều nơi đâu.

Một người hỏi quyết định cuối cùng của thôn với việc này là gì?

Nàng bảo:

- Họ bắt em phải nộp phạt thì mới công nhận tấm huy chương của em. Em bảo em làm gì có tiền mà nộp phạt, với lại em có làm gì sai đâu mà phạt em. Lúc em về, ra đến cổng, một lão" cò" đón em, nói rằng tối nay đi uống cà phê với lão, lão sẽ chỉ cách gỡ vụ này với thôn cho. Em bảo lão: Biến đi, đừng hòng nhé!

Thế nào là tình yêu nguyên chất?

Đi với nàng thì cần gì? Đi học thì cần học phí, đi viện thì cần viện phí, đi chơi với gái thì tình phí!

Nàng nhận lời đi chơi với tôi rồi. Oài, có kẻ nào dám chê tài cưa gái của ta không, hãy chê bai thử coi. Hóa ra cũng là chuyện vặt. Đàn bà có gì mà nghê nhỉ?

Đi chơi với nàng thì cần gì? Đơn giản thôi, phí chứ còn gì nữa. Đi học thì phải có học phí, đi viện thì cần viện phí, đi chơi với gái thì tình phí… Có thế mà cũng phải hỏi, tôi là tôi ơi, ngu vãi.

Một tập tiền lẻ đút túi trong quần đủ chưa? Biết thế nào mà đủ nhỉ. Đàn bà mồm rộng tan hoang cửa nhà, chết rồi bạn gái mình mồm rộng tới mang tai. Tốn tiền phết đấy. Để xem thế nào đã. Vạn sự khởi đầu nan, cuộc mở màn mà tốn kém quá thì bái bai cho khỏe tấm thân. Mồm rộng, đúng rồi, tan hoang sự nghiệp ấy chứ…

- Em ơi, người đẹp trần gian của anh ơi, thích ăn gì nhỉ anh chiều?

- Tùy anh!

Chết rồi, trả lời cụt lủn thế này mới là đường chết đây. Tùy là thế nào, sợ nhất đàn bà nói ẩm ương. Đau đầu nghĩ mà chẳng ra đáp án. Con gái thường ăn gì nhỉ? Tôi chạy vào nhà vệ sinh gọi điện cho thằng bạn nối khố xin tư vấn. Mày cứu tao ngay, cho nó ăn gì bây giờ. Đầu dây trả lời: Bún đậu mắm tôm. Đàn bà chỉ chết vì bún đậu mắm tôm.

Chuẩn cơm mẹ nấu. Mẹ tôi cũng hay ăn bún đậu chấm mắm tôm. Đàn bà có sở thích như nhau.

Tôi tự tin mời nàng vào quán bún đậu mắm tôm. Cho 2 xuất đi! Còn thòm thèm lắm, cho xin 2 xuất nữa. Chèng ơi, mắn tôm sống vắt chanh hấp dẫn biết bao.

Nàng ăn một chập hết 6 suất liền. Kinh, tính sơ bộ thì nàng cũng đã nuốt vào bụng gần 2 lạng mắm tôm vắt chanh rồi. Tình yêu lại tiếp tục đi chơi men theo bờ hồ. Những đôi tình nhân dập dìu ôm eo nhau đi lả lướt. Mỗi gốc cây đều có một đôi ngửi mồm nhau.

- Em yêu ơi, mỏi chân rồi, vào gốc cây ngồi tí nha…

- Tùy thôi.

Lại thêm một câu trẻ lời cụt lủn. Vào thôi! Tôi cố tình dìu nàng vào gốc cây xà cừ, ai đã đặt cái manh chiếu sẵn.

- Anh yêu em…

- Em cũng yêu anh…

Không còn lý do gì trì hoãn cái sự sung sướng này lại. Tôi cố tình kéo nàng vào lòng. Môi nghé vào môi. Mùi tình yêu là thế nào nhỉ?

Nàng kéo gì tôi xuống sát gốc cây xà cừ. Anh yêu ơi hãy hôn em đi chứ, không yêu em sao. Nàng chủ động hôn tôi như một kẻ đói tình. Tôi nghẹt thở. Mùi tình yêu đây sao. Tôi đâu đủ tư cách trách nàng. Chính tôi đã mời nàng ăn bún đậu mắm tôm cơ mà.

Bây giờ thì tôi đã hiểu thế nào là mùi tình yêu nguyên chất rồi!

Thursday, 25 August 2016

Cái tên nào “hái ra tiền” nhất?

Cái tên nhiều khi quan trọng phết, bọn gái xinh cũng thích giai tên đẹp.

Hắn đẹp giai là thế mà lại tên là Củ. Ông bà bô nó ít học đặt tên con chả ra gì. Cái tên nhiều khi quan trọng phết, bọn gái xinh cũng thích giai tên đẹp.

Phải đổi tên, hắn đã quyết rồi. Hắn ra soi gương, đẹp giai quá, bây giờ ra sân bay sẽ bị trục xuất. Hắn tìm tới ông thầy đồ xin tên mới. Thầy đồ yêu cầu năm chục mới cho tên. Bọn chữ nghĩa bây giờ lên giá quá nhỉ? Hắn thả năm chục vào đĩa. Thầy đồ mở sách chữ nho. Chết tiệt, sao thầy nào cũng thấy xem chữ nho nhỉ. Mấy hôm trước lão thầy cúng cũng đọc chữ nho.

- Tên là Dập thì hay, có ý nghĩa, lại làm ra tiền…

Củ đổi thành Dập, hay. Hắn lẩm nhẩm cái tên mới của mình. He he, tên mà làm ra tiền thì hay quá nhể. Bây giờ thì hắn là Trần Văn Dập.

Không nổi tiếng thì sao làm ra tiền nhỉ? Lão thầy đồ có lỡm hắn không? Thiên hạ đã biết hắn là ai đâu chứ. Hắn nghĩ, hay là mình phấn đấu thành sao của làng? Khó phết. Giết người được không? Thôi chả dại, nổi tiếng thế thì được hưởng cái gì ngoài mấy viên kẹo đồng? Chỉ có thằng ngu mới giết người.

Thế thì phải đánh thắng một thằng kiêu hùng, kiêu hùng rơm cũng được. Mẹ kiếp, ở cái đất chó ăn đá gà ăn sỏi này bói đâu ra một thằng kiêu hùng rơm chứ. Trần Văn Dập điên tiết hét lên: kẻ nào là kiêu hùng rơm thì bước ra đây!

Một kẻ đã bước từ bụi tre ra, vỗ ngực, ta đây, thằng nào dám giáp mặt kiêu hùng xóm?

- Ê thằng oắt con kiêu hùng rơm kia, mày làm gì mà dám vỗ ngực kiêu hùng?

Thằng oắt con xuống tấn, hất mái tóc bờm ra phía sau điệu nghệ:

- Ta đã tóm được con chó của nhà trưởng thôn bằng một phát quăng thòng lọng.

Thằng Dập công nhận là đã phục thằng oắt con này. Thằng này công nhận tai quái nhất xóm, làm sao nó học được chiêu quăng thòng lọng vào cổ con chó gần chục cân, hay quá. Có nên cho nó một trận nhừ tử không không? Mà thằng này thì nổi tiếng gì, một thằng tập tọng đi ăn trộm chó. Không được. Thằng Dập vẫy tay:

- Cút nhanh khỏi mắt tao! Oát con mất dạy, tí tuổi đã trộm cắp. Làng này chỉ cần 3 thằng như mày thì phá vỡ hết phong trào văn hóa.

Thằng Dập lững thững đi theo triền sông. Sóng dồn nước vỗ oạp vào bờ. Đán trẻ con bơi lễnh thễnh. Dập nhớ lại lời thầy đồ: Tên Dập là nhất, dập một phát ra tiền. Thằng Dập quay lại tìm ông thầy đồ. Phải bắt ông ta giải thích cho rõ nghĩa ra mới được, mập mờ thế này khó tiêu hóa quá.

- Này ông nó rõ ra đi! Từ hôm tôi tên là Dập mà chả thấy làm ra đồng nào cả, ông nói thế thì nghĩa làm sao?

Thày đồ bảo nó bỏ mấy chục vào đĩa. Thằng Dập tức lắm nhưng vẫn phải thò tay vào túi cho được việc. Lão thày đồ phán một câu cụt lủn:

- Mày biết không, hôm tao tới nhà lão trưởng thôn xin cái giấy chứng nhận. Lão đòi trăm bạc. Tao đưa tiền xong, lão lấy con dấu ra dập một phát vào đơn xin của tao thế là xong. Hiểu chưa, dập phát ra tiền.

Ngôi sao điện ảnh của làng

Lão tham gia vào rất nhiều câu lạc bộ, mục đích chỉ là để quảng cáo lão là diễn viên điện ảnh.

Tập 1

Hôm ấy lão mặc bộ bà ba gụ, mốt của mấy ông già ngoại thành, đầu đội chiếc mũ lá. Lão thấy người ta xúm đen xúm đỏ ở chỗ cổng chợ, rỗi việc, lão cũng ghé xem có chuyện gì xảy ra. Thì ra là người ta đang quay phim. Thấy hay hay, lão len vào tận vòng trong để xem.

Khi cảnh quay kết thúc, người ta dãn ra bớt, bỗng anh đạo diễn đến bên lão nói:

- Cháu muốn nhờ bác một việc có được không ạ?

Lão nhìn anh đạo diễn với ánh mắt ngưỡng mộ, nói:

- Anh nhờ tôi giúp? Tôi thì giúp anh được gì? Đừng bảo là anh nhờ tôi đóng phim đấy nhé.

- Dạ cháu muốn nhờ bác đóng phim thật ạ.

- Đóng phim, anh quả là có con mắt tinh đời đấy.

Lão nói ráo hoảnh, cứ như mình là nhân tài mà bấy lâu nay không ai biết ấy.Tính lão vốn thế mà. Anh đạo diễn thấy lão hào hứng nhận lời thì rất vui. Anh bèn gọi nhân viên hóa trang đến. Người ta bôi râu lên mặt lão, xắn quần ống cao ống thấp cho lão, cái mũ lá thì vẫn được giữ nguyên. Anh đạo diễn đưa cho lão chai rượu rồi nói:

- Bây giờ bác đi khật khưỡng vào kia, vừa đi vừa tu chai rượu này, tu cạn chai rượu, bác quăng chai đi, rồi ôm bụng cười sặc sụa. Cười càng sặc sụa càng tốt.

Cảnh quay diễn ra đúng có một lần, đạo diễn hài lòng không chê vào đâu được. Đạo diễn đến bên lão bảo:

- Trước đây bác đã đóng phim bao giờ chưa mà sao bác diễn đạt thế?

Lão cười bảo:

- Từ thuở bé đến giờ tôi đã diễn với đóng gì đâu.

- Vậy mà bác diễn rất đạt, chứng tỏ bác có khiếu điện ảnh đấy.

- Khiếu với khướu gì, các anh đưa cho tôi chai nước vối bảo là chai rượu, tu nước vối mà bắt con người ta phải khà như tu rượu thật thì bố thằng nào nhịn được cười mà tôi chả cười sặc sụa.

Lúc ra về, anh đạo diễn còn đưa cho lão cái phong bì, nói là tiền cát xê. Lão lâng lâng như đi trên mây về nhà. Đúng lúc cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm, đông đủ cả con cháu, lão đập bét một phát cái phong bì tiền cát sê đóng phim lên bàn, rồi kể cho cả nhà nghe sự kiện lớn nhất trong đời lão. Cậu con trai lão bảo:

- Thế bố xem cát sê của bố được bao nhiêu để còn khao cả nhà chứ.

Lão run run mở phong bì, lão ồ lên: “Hai chục nghìn con ạ”.

Con trai lão bảo:

- Thế thì nó đưa nhầm phong bì cho bố rồi, cát sê của bố đáng ra phải bảy chục cơ, hai chục là cát sê của người chỉ đi qua, đi lại trước ống kính thôi. Để hôm nào con bảo thanh toán lại cho bố.

Thursday, 30 June 2016

Tại sao tình chỉ đẹp khi còn dang dở?

Đã nhiều lần nàng tự hỏi: Tại sao nàng yêu hắn nhanh đến thế, vồ vập đến thế?

Nàng gặp hắn ở buổi sinh nhật con bạn, sau lời giới thiệu làm quen cho hai người của con bạn, thế là nàng và hắn không rời nhau ra nữa.

Nàng hay nghĩ đến câu thơ: Tuổi hai mươi tình yêu thường hay đến / Rất tự nhiên mà cứ ngỡ tất nhiên. Nàng yêu hắn rất tự nhiên thật, mà tất nhiên là nàng phải yêu hắn thôi. Hắn đẹp trai và ga lăng lắm. Hắn đúng là mẫu người trong mơ của nàng, vậy thì làm sao mà nàng thoát khỏi tiếng sét của ái tình cơ chứ. Nàng ngợp trong hương sắc của mối tình đầu. Nàng đắm đuối trong vòng tay của hắn mỗi khi hai người ở bên nhau. Những nụ hôn ngọt ngào, những cái vuốt ve gợi cảm đưa nàng lên chín tầng mây. Nhưng nàng vẫn đủ can đảm để từ chối việc trao đời con gái cho hắn.

Hắn kể: Nhà anh đông anh em lắm. Chính vì thế mà nhà anh được nhận tiền đền bù đất nhiều nhất làng, khi quê anh được quy hoạch vào khu đô thị mới. Bây giờ nhà anh xây to và cao nhất làng. Nhà anh đông và vui, suốt ngày cứ như hội ấy...

Nàng gặp con bạn đã giới thiệu nàng với hắn. Nhìn mặt con bạn buồn như mất sổ gạo, nàng hỏi lý do, nó bảo vừa chia tay người yêu.

- Với anh chàng thợ mộc đẹp trai và hiền lành ấy ư?

Con bạn buồn bã trả lời:

- Ừ.

- Tại sao?

- Vì mỗi lần nhìn anh ta vào mộng là tao lại vỡ mộng.

- Mày nói thế là thế nào?

- Làm thợ mộc mà có mỗi việc ghép mộng cũng không làm được thì làm được cơm cháo gì nữa. Thế còn mày với anh chàng ấy thế nào rồi?

- Chàng của tao thì khỏi chê. Mấy hôm nữa chàng mời tao về ra mắt bố mẹ rồi.

- Yêu nhau từng ấy ngày rồi mà vẫn chưa biết nhà chàng ở đâu à? Mày cũng liều thật đấy.

Đến ngày hẹn, nàng theo địa chỉ đến thăm nhà hắn. Nhà hắn to thật, hỏi thăm cái đến nơi ngay. Nàng ngập ngừng bấm chuông, chả thấy ai ra mở cửa. Nhìn thấy cửa chỉ khép hờ, nàng mạnh dạn đẩy cửa, bước vào. Trong nhà đông vui thật, ở gian giữa có một chiếu đang chơi tá lả, ở hai gian hai bên có hai chiếu đang ngồi đánh chắn. Nàng đứng ngập ngừng mãi ở cửa, vẫn chả thấy bóng dáng hắn đâu. Nàng nghĩ hay là mình vào nhầm nhà.Vừa hay có cô gái đến hỏi nàng:

- Chắc chị đến tìm anh Bất em ạ?

Nàng nói:

- Ừ, chị là bạn gái anh Bất, anh mời chị hôm nay đến chơi nhà. Anh đâu rồi em?

- Anh em hôm qua trúng quả đề lớn, đi khao, đi nhậu mãi đến sáng mới về, đang ngủ chị ạ.

Vừa lúc ấy ông bố ở trong nhà đi ra, tay cầm quyển sổ ghi kết quả xổ số. Chắc ông đang tính số đề. Cô gái nói:

- Bố ơi, bạn anh Bất đến chơi.

Ông bố nhìn nàng nói:

- Ừ, gọi nói dậy. Mà con bé này không xinh bằng con bé đến chơi hôm qua.

“Con bạn mình, người yêu nó chỉ vụng về trong công việc mà nó đã thất vọng rồi, vậy mà mình suýt trao thân gửi phận vào nhà này” - Vừa quay ra cổng vừa nghĩ đến cái ngàn vàng của mình chưa nộp cho hắn, nàng thấy mừng quá chừng.