Showing posts with label tiểu phẩm. Show all posts
Showing posts with label tiểu phẩm. Show all posts

Thursday, 25 August 2016

Cái tên nào “hái ra tiền” nhất?

Cái tên nhiều khi quan trọng phết, bọn gái xinh cũng thích giai tên đẹp.

Hắn đẹp giai là thế mà lại tên là Củ. Ông bà bô nó ít học đặt tên con chả ra gì. Cái tên nhiều khi quan trọng phết, bọn gái xinh cũng thích giai tên đẹp.

Phải đổi tên, hắn đã quyết rồi. Hắn ra soi gương, đẹp giai quá, bây giờ ra sân bay sẽ bị trục xuất. Hắn tìm tới ông thầy đồ xin tên mới. Thầy đồ yêu cầu năm chục mới cho tên. Bọn chữ nghĩa bây giờ lên giá quá nhỉ? Hắn thả năm chục vào đĩa. Thầy đồ mở sách chữ nho. Chết tiệt, sao thầy nào cũng thấy xem chữ nho nhỉ. Mấy hôm trước lão thầy cúng cũng đọc chữ nho.

- Tên là Dập thì hay, có ý nghĩa, lại làm ra tiền…

Củ đổi thành Dập, hay. Hắn lẩm nhẩm cái tên mới của mình. He he, tên mà làm ra tiền thì hay quá nhể. Bây giờ thì hắn là Trần Văn Dập.

Không nổi tiếng thì sao làm ra tiền nhỉ? Lão thầy đồ có lỡm hắn không? Thiên hạ đã biết hắn là ai đâu chứ. Hắn nghĩ, hay là mình phấn đấu thành sao của làng? Khó phết. Giết người được không? Thôi chả dại, nổi tiếng thế thì được hưởng cái gì ngoài mấy viên kẹo đồng? Chỉ có thằng ngu mới giết người.

Thế thì phải đánh thắng một thằng kiêu hùng, kiêu hùng rơm cũng được. Mẹ kiếp, ở cái đất chó ăn đá gà ăn sỏi này bói đâu ra một thằng kiêu hùng rơm chứ. Trần Văn Dập điên tiết hét lên: kẻ nào là kiêu hùng rơm thì bước ra đây!

Một kẻ đã bước từ bụi tre ra, vỗ ngực, ta đây, thằng nào dám giáp mặt kiêu hùng xóm?

- Ê thằng oắt con kiêu hùng rơm kia, mày làm gì mà dám vỗ ngực kiêu hùng?

Thằng oắt con xuống tấn, hất mái tóc bờm ra phía sau điệu nghệ:

- Ta đã tóm được con chó của nhà trưởng thôn bằng một phát quăng thòng lọng.

Thằng Dập công nhận là đã phục thằng oắt con này. Thằng này công nhận tai quái nhất xóm, làm sao nó học được chiêu quăng thòng lọng vào cổ con chó gần chục cân, hay quá. Có nên cho nó một trận nhừ tử không không? Mà thằng này thì nổi tiếng gì, một thằng tập tọng đi ăn trộm chó. Không được. Thằng Dập vẫy tay:

- Cút nhanh khỏi mắt tao! Oát con mất dạy, tí tuổi đã trộm cắp. Làng này chỉ cần 3 thằng như mày thì phá vỡ hết phong trào văn hóa.

Thằng Dập lững thững đi theo triền sông. Sóng dồn nước vỗ oạp vào bờ. Đán trẻ con bơi lễnh thễnh. Dập nhớ lại lời thầy đồ: Tên Dập là nhất, dập một phát ra tiền. Thằng Dập quay lại tìm ông thầy đồ. Phải bắt ông ta giải thích cho rõ nghĩa ra mới được, mập mờ thế này khó tiêu hóa quá.

- Này ông nó rõ ra đi! Từ hôm tôi tên là Dập mà chả thấy làm ra đồng nào cả, ông nói thế thì nghĩa làm sao?

Thày đồ bảo nó bỏ mấy chục vào đĩa. Thằng Dập tức lắm nhưng vẫn phải thò tay vào túi cho được việc. Lão thày đồ phán một câu cụt lủn:

- Mày biết không, hôm tao tới nhà lão trưởng thôn xin cái giấy chứng nhận. Lão đòi trăm bạc. Tao đưa tiền xong, lão lấy con dấu ra dập một phát vào đơn xin của tao thế là xong. Hiểu chưa, dập phát ra tiền.

Ngôi sao điện ảnh của làng

Lão tham gia vào rất nhiều câu lạc bộ, mục đích chỉ là để quảng cáo lão là diễn viên điện ảnh.

Tập 1

Hôm ấy lão mặc bộ bà ba gụ, mốt của mấy ông già ngoại thành, đầu đội chiếc mũ lá. Lão thấy người ta xúm đen xúm đỏ ở chỗ cổng chợ, rỗi việc, lão cũng ghé xem có chuyện gì xảy ra. Thì ra là người ta đang quay phim. Thấy hay hay, lão len vào tận vòng trong để xem.

Khi cảnh quay kết thúc, người ta dãn ra bớt, bỗng anh đạo diễn đến bên lão nói:

- Cháu muốn nhờ bác một việc có được không ạ?

Lão nhìn anh đạo diễn với ánh mắt ngưỡng mộ, nói:

- Anh nhờ tôi giúp? Tôi thì giúp anh được gì? Đừng bảo là anh nhờ tôi đóng phim đấy nhé.

- Dạ cháu muốn nhờ bác đóng phim thật ạ.

- Đóng phim, anh quả là có con mắt tinh đời đấy.

Lão nói ráo hoảnh, cứ như mình là nhân tài mà bấy lâu nay không ai biết ấy.Tính lão vốn thế mà. Anh đạo diễn thấy lão hào hứng nhận lời thì rất vui. Anh bèn gọi nhân viên hóa trang đến. Người ta bôi râu lên mặt lão, xắn quần ống cao ống thấp cho lão, cái mũ lá thì vẫn được giữ nguyên. Anh đạo diễn đưa cho lão chai rượu rồi nói:

- Bây giờ bác đi khật khưỡng vào kia, vừa đi vừa tu chai rượu này, tu cạn chai rượu, bác quăng chai đi, rồi ôm bụng cười sặc sụa. Cười càng sặc sụa càng tốt.

Cảnh quay diễn ra đúng có một lần, đạo diễn hài lòng không chê vào đâu được. Đạo diễn đến bên lão bảo:

- Trước đây bác đã đóng phim bao giờ chưa mà sao bác diễn đạt thế?

Lão cười bảo:

- Từ thuở bé đến giờ tôi đã diễn với đóng gì đâu.

- Vậy mà bác diễn rất đạt, chứng tỏ bác có khiếu điện ảnh đấy.

- Khiếu với khướu gì, các anh đưa cho tôi chai nước vối bảo là chai rượu, tu nước vối mà bắt con người ta phải khà như tu rượu thật thì bố thằng nào nhịn được cười mà tôi chả cười sặc sụa.

Lúc ra về, anh đạo diễn còn đưa cho lão cái phong bì, nói là tiền cát xê. Lão lâng lâng như đi trên mây về nhà. Đúng lúc cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm, đông đủ cả con cháu, lão đập bét một phát cái phong bì tiền cát sê đóng phim lên bàn, rồi kể cho cả nhà nghe sự kiện lớn nhất trong đời lão. Cậu con trai lão bảo:

- Thế bố xem cát sê của bố được bao nhiêu để còn khao cả nhà chứ.

Lão run run mở phong bì, lão ồ lên: “Hai chục nghìn con ạ”.

Con trai lão bảo:

- Thế thì nó đưa nhầm phong bì cho bố rồi, cát sê của bố đáng ra phải bảy chục cơ, hai chục là cát sê của người chỉ đi qua, đi lại trước ống kính thôi. Để hôm nào con bảo thanh toán lại cho bố.

Thursday, 30 June 2016

Tại sao tình chỉ đẹp khi còn dang dở?

Đã nhiều lần nàng tự hỏi: Tại sao nàng yêu hắn nhanh đến thế, vồ vập đến thế?

Nàng gặp hắn ở buổi sinh nhật con bạn, sau lời giới thiệu làm quen cho hai người của con bạn, thế là nàng và hắn không rời nhau ra nữa.

Nàng hay nghĩ đến câu thơ: Tuổi hai mươi tình yêu thường hay đến / Rất tự nhiên mà cứ ngỡ tất nhiên. Nàng yêu hắn rất tự nhiên thật, mà tất nhiên là nàng phải yêu hắn thôi. Hắn đẹp trai và ga lăng lắm. Hắn đúng là mẫu người trong mơ của nàng, vậy thì làm sao mà nàng thoát khỏi tiếng sét của ái tình cơ chứ. Nàng ngợp trong hương sắc của mối tình đầu. Nàng đắm đuối trong vòng tay của hắn mỗi khi hai người ở bên nhau. Những nụ hôn ngọt ngào, những cái vuốt ve gợi cảm đưa nàng lên chín tầng mây. Nhưng nàng vẫn đủ can đảm để từ chối việc trao đời con gái cho hắn.

Hắn kể: Nhà anh đông anh em lắm. Chính vì thế mà nhà anh được nhận tiền đền bù đất nhiều nhất làng, khi quê anh được quy hoạch vào khu đô thị mới. Bây giờ nhà anh xây to và cao nhất làng. Nhà anh đông và vui, suốt ngày cứ như hội ấy...

Nàng gặp con bạn đã giới thiệu nàng với hắn. Nhìn mặt con bạn buồn như mất sổ gạo, nàng hỏi lý do, nó bảo vừa chia tay người yêu.

- Với anh chàng thợ mộc đẹp trai và hiền lành ấy ư?

Con bạn buồn bã trả lời:

- Ừ.

- Tại sao?

- Vì mỗi lần nhìn anh ta vào mộng là tao lại vỡ mộng.

- Mày nói thế là thế nào?

- Làm thợ mộc mà có mỗi việc ghép mộng cũng không làm được thì làm được cơm cháo gì nữa. Thế còn mày với anh chàng ấy thế nào rồi?

- Chàng của tao thì khỏi chê. Mấy hôm nữa chàng mời tao về ra mắt bố mẹ rồi.

- Yêu nhau từng ấy ngày rồi mà vẫn chưa biết nhà chàng ở đâu à? Mày cũng liều thật đấy.

Đến ngày hẹn, nàng theo địa chỉ đến thăm nhà hắn. Nhà hắn to thật, hỏi thăm cái đến nơi ngay. Nàng ngập ngừng bấm chuông, chả thấy ai ra mở cửa. Nhìn thấy cửa chỉ khép hờ, nàng mạnh dạn đẩy cửa, bước vào. Trong nhà đông vui thật, ở gian giữa có một chiếu đang chơi tá lả, ở hai gian hai bên có hai chiếu đang ngồi đánh chắn. Nàng đứng ngập ngừng mãi ở cửa, vẫn chả thấy bóng dáng hắn đâu. Nàng nghĩ hay là mình vào nhầm nhà.Vừa hay có cô gái đến hỏi nàng:

- Chắc chị đến tìm anh Bất em ạ?

Nàng nói:

- Ừ, chị là bạn gái anh Bất, anh mời chị hôm nay đến chơi nhà. Anh đâu rồi em?

- Anh em hôm qua trúng quả đề lớn, đi khao, đi nhậu mãi đến sáng mới về, đang ngủ chị ạ.

Vừa lúc ấy ông bố ở trong nhà đi ra, tay cầm quyển sổ ghi kết quả xổ số. Chắc ông đang tính số đề. Cô gái nói:

- Bố ơi, bạn anh Bất đến chơi.

Ông bố nhìn nàng nói:

- Ừ, gọi nói dậy. Mà con bé này không xinh bằng con bé đến chơi hôm qua.

“Con bạn mình, người yêu nó chỉ vụng về trong công việc mà nó đã thất vọng rồi, vậy mà mình suýt trao thân gửi phận vào nhà này” - Vừa quay ra cổng vừa nghĩ đến cái ngàn vàng của mình chưa nộp cho hắn, nàng thấy mừng quá chừng.

Thần linh ơi, đẻ không chờ phim được đâu

Các mẹ biết tin gì chưa? Bộ phim "Cô dâu 8 tuổi" dạo này lại gây sốt rồi đấy!

- Này mẹ Đốp. Sao đứng nói chuyện mà cái đầu mày cứ lắc như con chim cu vậy? Tao nói mà mắt mày cứ trợn lên nhìn lại là thế nào?

- Ôi thần linh ơi, thật thế ư?

- Mà tao nói có thế, sao mày đã chảy nước mắt ngay ra được?

- Dạ...

- Dạ cái gì? Thế tao bảo mày ra đầu làng gặp ông lang Dúi bảo ông ấy vào đỡ đẻ cho bà, mày đã đi chưa?

- Ơ, bà đã sinh rồi ư?

- Còn ơ gì nữa? Mày không biết bà đã nằm nhà cách cả mấy tháng nay sao còn hỏi?

- Tại là vì... sao nhanh thế nhỉ? Mụ Đốp lẩm bẩm: Sao mấy tháng trước nó cũng có bầu, bà cũng có bầu mà giờ bà đã đẻ, nó thì đã thấy gì đâu?

- Mày lầm bầm cái gì đấy?

- Dạ không!

- Thế mày có đi ngay bây giờ không?

- Dạ con đi!

Mẹ Đốp vừa đi vừa tẩn ngẩn, tần ngần nghĩ mông lung. Đến được nhà ông lang Dúi thì trời đã tối từ lúc nào.

Trong sân, lão lang Dúi đang ngồi trên cái chỏng tre, tay cầm cái ống điếu, con chó vàng ngồi dưới chân lão thấy mụ Đốp vào thì nhăm nhe, gầm gừ... Mẹ Đốp mắt trước mắt sau, hết nhìn con chó lại nhìn lão Dúi. Hết nhìn lão Dúi lại nhìn con chó dưới gầm chỏng. Mất đến gần cả tiếng đồng hồ.

 Lão Dúi bực mình quát:

- Này! Con mẹ Đốp kia. Có chuyện gì? Sao tự dưng vào cổng nhà tao mà đứng như trời trồng thế phỏng?

Con mẹ Đốp nhìn lão Dúi, rồi lại nhìn con chó, rồi mới lí nhí:

- Thưa, ông Lý cho gọi ông.

- Tối trời, mày dẫn đường đi.

Mụ Đốp nhìn lão Dúi, rồi lại nhìn con chó, rồi lại nhìn lão Dúi một lúc sau mới quay cái đít đi được.

Lão Dúi đi sau mụ Đốp, nhìn tướng đi của mụ, bệnh nghề nghiệp của lão lại nổi lên. Lão gọi:

- Này Đốp! Tao thấy bước đi của mày không được vững, dáng đi không nhanh nhẹn. Mày khác, lạ lắm. Hay là mày ốm. Để lúc nào tao bắt mạch, kê đơn cho mày, chứ với điều kiện nhà mày mà ốm ra đấy chỉ có nước chết thôi con ạ.

- Úi, thầy Dúi ơi, con chết làm sao được, ít nhất con còn phải sống 5, 6 năm nữa mới được.

- Sao không phải là mươi, mười năm mà lại 5, 6 năm?

- Tại... con còn phải theo dõi cho hết.

- Hết cái gì?

- Hết phim thầy Dúi ạ!

- Hết phim ư? Mày bị thần kinh rồi hử? Làm gì có cái phim nào mà đến cả 5, 6 năm không hết. Mày đừng tưởng tao già mà lòe tao nhá.

- Vâng, ôi thần linh ơi. Ấy là cụ không biết thôi, bộ phim về cô bé Anandi xinh đẹp, con nhà nghèo, phải đi lấy chồng trả nợ giống con đây này. Mà cuộc sống ở nhà chồng nhiều nhiều phức tạp lắm đó thầy. Con còn phải cố sống mà xem kết cục cuộc đời con bé ra sao chứ! Mà thầy không biết chứ, phim dài gần 2000 tập, như con đây học ít cũng tính được là phải 2000 đêm mới chiếu hết, thế không gần 5, 6 năm thì là mấy?

Lão Dúi tự dưng la tướng lên:

- Ôi giời ơi, thế thì tao phải chờ đến bao giờ?

- Ý thầy là thế nào ạ?

- Hôm nọ tao vừa nhờ mụ mối sang đặt vấn đề với mụ Cả Lầm ở thôn dưới. Mụ ấy bảo chờ mụ ấy xem hết bộ phim nào đó rồi sẽ trả lời. Nếu đúng vậy thì chắc hết phim thì tao ngồi ngắm gà khỏa thân rồi.

Mẹ Đốp nhìn lão Dúi, rồi lại nhìn trời, giật mình vội giục:

- Nhanh nhanh thầy ơi, bà con đẻ đến nơi rồi. Chắc không lâu được như phim đâu ạ.

Sunday, 8 May 2016

Chị em có đồng ý không, đã yêu là phải... chén?

Chàng không thể kêu ngoao như mèo, mà be be như dê. Chàng muốn thể hiện mình là dê cụ.

Chàng bảo tôi, yêu là chết ở trong lòng một ít, mấy khi yêu mà đã được yêu. Tôi bảo thế là vớ vẩn, anh toàn nói mấy câu trong sách vở. Con bò có sách trong bụng nhưng ngu nhất trong các loài vật. Đừng tin mù quáng vào điều viết trong sách. Chàng bảo ô hay đây là thơ mà. Tôi cười, thơ càng vớ vẩn. Thơ là thứ lãng mạn, mơ màng, lơ lửng trên giời. Theo thơ thì chết. Yêu là phải chén, em đói rồi, thơ không ăn được.

Chàng lại đọc, tình yêu là bát phở liều. Tôi bảo đúng thế. Ăn phở bò Nam Định nghe anh. Đời thật vớ vẩn, chỉ có bát phở là cụ thể, còn là phù du. Chàng bảo ăn xong thì vào nhà nghỉ được không? Tôi bảo, mấy dạy. Đó là thứ tình yêu khốn nạn. Tình yêu sờ sịt. Đấy không gọi là tình yêu.

Trời tối. Đèn đường bật sáng. Nam nữ rủ nhau ra bờ sông ngồi. Bèo tây trôi lêng thênh, có cả con mèo cái chết. Chàng bảo con mèo là hiện thân của sự thủy chung. Mèo cái mà kêu bạn tình nghe xót xa lắm... ngoao ngoao…

Chàng kể, trong xóm Miễu có con mèo cái mà tiếng kêu của nó làm cho bao nhiêu mèo đực không sao ngủ được. Chủ nhà làm cái bẫy đặt gần con mèo cái. Một đêm có tới 25 mèo đực bị mắc lưới. Sáng hôm sau chủ nhà bắt mèo đực bán cho quán tiểu hổ kiếm mấy triệu đồng. Mèo cái kêu suốt đêm mà không được gì, nó phát điên, nó lao ra cắn lão chủ nhà nát mặt, mất hẳn cái mũi. Lão đập chết con mèo cái rồi đi thẩm mỹ viện ở Sê Un chữa trị mất mấy nghìn đô la. Cái giá phải trả cho việc ngăn cản tình yêu… ngoao… Cho 2 bát phở bò tái chín đi. Tôi bảo cho em bát tái gầu. Có tí mỡ mới nuốt được, thịt bò thăn ăn dai như cao su.

Chàng hát rống lên như con mèo cái khát tình. Chàng không thể kêu ngoao như mèo, mà be be như dê. Chàng muốn thể hiện mình là dê cụ.

Tôi bảo cho em ít tiền. Tình yêu cụ thể thì quy ra tiền, đơn giản. Cái giá cua tình yêu với em là bao nhiêu hở anh? Chàng đưa cho ba trăm nghìn. Tôi ôn trầm lấy chàng mà hôn hít. Chàng bảo yêu nhau thế này khốn nạn nhể. Tôi bảo không có gì lạ đâu. Hồi sinh viên anh được mấy điểm môn triết học? Vật chất có trước tinh thần có sau cơ mà. Mẻ không có ăn thì còn sống không hả? Tình yêu cần phải nuôi dưỡng bằng phở bò nhe anh, chuẩn là như vậy. Phở bò tái nạm! Tôi ôm chàng thật chặt, ghì đầu chàng xuống ngực, một cảm giác lạ trào lên khiến tôi run bắn người.

Chàng bắt đầu hát, tình mình nay chết như lá úa trong tim… Không thể chết được. Tôi hôn vào môi chàng, câu hát tắt ngóm. Tôi úp mặt vào ngực chàng, mùi mồ hôi sộc vào mũi tôi, quyến rũ hơn nước hoa hảo hạng của Pháp. Chàng đã hiểu được tình yêu là gì rồi đấy.

Trăng treo trên ngọn đồi phía xa mờ. Tôi chỉ tay xuống dòng sông và nói mỗi cây bèo tây trôi kia là một linh hồn người quá cố, linh hồn kẻ thất tình. Cả mặt sông đặc xịt bèo. Lại thêm xác một con mèo cái trôi lờ vờ theo cây bèo tây, bất chợt bên tai tôi vẳng lên tiếng kêu ngoao ngoao…

Chàng bảo đói chưa em yêu?

Chị em hãy ủng hộ phong trào “núi đôi” nguyên chất

Lấy vợ quan trọng là gì? Mấy ông trống choai ít kinh nghiệm đưa ra kết luận: “Núi đôi” phải hoành tráng!

Làm thế nào biết được “núi đôi” của chị em bây giờ nhể, khó phết đấy. Còn một khi nó đã cho kiểm tra trực tiếp thì kiểu gì cũng phải cưới, lới xới ăn đòn ngay.

Để nắm rõ được chất lượng cũng như hình thức “núi đôi” thì chỉ còn cách học kỹ năng nhìn từ vòng ngoài mà thôi. Thế nên càng nghĩ càng thấy căm thù bọn thợ may quá thể. Chúng đích thị là bọn tiếp tay cho chị em trong vấn đề lừa đảo nhiều thế kỷ qua. Chỉ cần mấy đường may là chanh đào biến thành bưởi Diễn ngay tức khắc.

Xưa, chính cụ Bá đã điên tiết chuyện này rồi. Thời thanh niên, một lần cụ nhìn thấy có cô gái sở hữu “núi đôi” to nhất làng. Cụ quyết gạ gẫm cho bằng được về làm vợ. Tuy nhiên đêm tân hôn cụ mới ta hỏa, rằng cô ta đã mặc cái áo lót bằng vải bò dầy cộp, may đúp ba bốn lần. Đêm ấy cụ định tìm thằng thợ may ở đầu làng hỏi tội!?! Thực tình, thằng này may theo yêu cầu của khách thôi. Tuy nhiên cụ vẫn kết luận xanh rờn: Tội tiếp tay cho lừa đảo. Cưới xong, giai tân thành giai có vợ, ván đóng thuyên rồi biết tính sao đây. Bỏ vợ hả, cả họ tương đá cho cũng chết, chả nhẽ khai với tòa nó lừa tôi vụ “núi đôi” hay sao.

Đau đầu hơn, bọn con gái bây giờ thi nhau đi chỉnh sửa mới chết chứ. Nhiều cô gầy như cây sậy mà “núi đôi” to đùng như bưởi da xanh. Chỉ cần ra thẩm mỹ viện rạch một đường, bơm mấy lạng si li côn vào là chanh thành bưởi, đau thật. Bọn này mới thực sự là bọn lừa đảo hơn cả mấy chú thợ may, cần phải lên án. Mới đây bên trời Tây chẳng có ông đâm đơn khởi kiện ông bác sĩ thẩm mỹ ra Tòa  vì tội chỉnh sửa “núi đôi” cho vợ mình từ bưởi thành dưa hấu là gì?

Chị em hãy ủng hộ phong trào “núi đôi” nguyên chất - 1
Anh em cẩn thận, coi chừng nhìn nhầm

Chung quy cũng chỉ tại đàn ông thi nhau ca ngợi “núi đôi” nên chị em mới phải chỉnh sửa. Hiện dịch vụ chỉnh sửa “núi đôi” đang là ngành thu bộn tiền trên toàn thế giới. Thậm chí đội ngũ thợ may cũng giàu lên nhanh chóng vì chế ra đôi quang gánh như giá đỡ cặp bưởi quá cỡ một cách nghệ thuật, đánh lừa đàn ông mắt kém trên toàn thế giới.

Cụ Bá tổng kết tình hình chanh bưởi thì thấy đàn ông là giới khổ nhất, thậm chí khổ sở vì quan tâm quá đáng tới “núi đôi” của chị em. Nhờ thế mà chị em có cơ hội thể hiện trên mọi phương diện. Có không ít cô chả có tài cán gì nhưng may trời phú cho cặp “núi đôi” hoành tráng thì chỉ cần hé ra một tí là thành sao liền.

Cụ Bá thấy cần thiết phải kêu gọi một phong trào toàn diện trong giới mày râu, rằng không nên quan trọng hóa “núi đôi” quá đáng nữa thì thế giới sẽ bình yên. Trên tinh thần có sao dùng vậy, “núi đôi” là của trời ban, to nhỏ mặc kệ miễn bàn bạc chi.

Tin này loang ra có thể sẽ thành thảm họa cho giới sở hữu “núi đôi” toàn cầu, thậm chí cụ Bá sẽ bị cộng đồng mạng “ném đá” không tiếc tay vì làm ảnh hưởng tới thu nhập của hành triệu người. Tuy nhiên cụ vẫn không sợ, và quyết định không thay đổi quan điểm của mình: “núi đôi” cần phải nguyên chất!