Thursday, 30 June 2016

Tại sao tình chỉ đẹp khi còn dang dở?

Đã nhiều lần nàng tự hỏi: Tại sao nàng yêu hắn nhanh đến thế, vồ vập đến thế?

Nàng gặp hắn ở buổi sinh nhật con bạn, sau lời giới thiệu làm quen cho hai người của con bạn, thế là nàng và hắn không rời nhau ra nữa.

Nàng hay nghĩ đến câu thơ: Tuổi hai mươi tình yêu thường hay đến / Rất tự nhiên mà cứ ngỡ tất nhiên. Nàng yêu hắn rất tự nhiên thật, mà tất nhiên là nàng phải yêu hắn thôi. Hắn đẹp trai và ga lăng lắm. Hắn đúng là mẫu người trong mơ của nàng, vậy thì làm sao mà nàng thoát khỏi tiếng sét của ái tình cơ chứ. Nàng ngợp trong hương sắc của mối tình đầu. Nàng đắm đuối trong vòng tay của hắn mỗi khi hai người ở bên nhau. Những nụ hôn ngọt ngào, những cái vuốt ve gợi cảm đưa nàng lên chín tầng mây. Nhưng nàng vẫn đủ can đảm để từ chối việc trao đời con gái cho hắn.

Hắn kể: Nhà anh đông anh em lắm. Chính vì thế mà nhà anh được nhận tiền đền bù đất nhiều nhất làng, khi quê anh được quy hoạch vào khu đô thị mới. Bây giờ nhà anh xây to và cao nhất làng. Nhà anh đông và vui, suốt ngày cứ như hội ấy...

Nàng gặp con bạn đã giới thiệu nàng với hắn. Nhìn mặt con bạn buồn như mất sổ gạo, nàng hỏi lý do, nó bảo vừa chia tay người yêu.

- Với anh chàng thợ mộc đẹp trai và hiền lành ấy ư?

Con bạn buồn bã trả lời:

- Ừ.

- Tại sao?

- Vì mỗi lần nhìn anh ta vào mộng là tao lại vỡ mộng.

- Mày nói thế là thế nào?

- Làm thợ mộc mà có mỗi việc ghép mộng cũng không làm được thì làm được cơm cháo gì nữa. Thế còn mày với anh chàng ấy thế nào rồi?

- Chàng của tao thì khỏi chê. Mấy hôm nữa chàng mời tao về ra mắt bố mẹ rồi.

- Yêu nhau từng ấy ngày rồi mà vẫn chưa biết nhà chàng ở đâu à? Mày cũng liều thật đấy.

Đến ngày hẹn, nàng theo địa chỉ đến thăm nhà hắn. Nhà hắn to thật, hỏi thăm cái đến nơi ngay. Nàng ngập ngừng bấm chuông, chả thấy ai ra mở cửa. Nhìn thấy cửa chỉ khép hờ, nàng mạnh dạn đẩy cửa, bước vào. Trong nhà đông vui thật, ở gian giữa có một chiếu đang chơi tá lả, ở hai gian hai bên có hai chiếu đang ngồi đánh chắn. Nàng đứng ngập ngừng mãi ở cửa, vẫn chả thấy bóng dáng hắn đâu. Nàng nghĩ hay là mình vào nhầm nhà.Vừa hay có cô gái đến hỏi nàng:

- Chắc chị đến tìm anh Bất em ạ?

Nàng nói:

- Ừ, chị là bạn gái anh Bất, anh mời chị hôm nay đến chơi nhà. Anh đâu rồi em?

- Anh em hôm qua trúng quả đề lớn, đi khao, đi nhậu mãi đến sáng mới về, đang ngủ chị ạ.

Vừa lúc ấy ông bố ở trong nhà đi ra, tay cầm quyển sổ ghi kết quả xổ số. Chắc ông đang tính số đề. Cô gái nói:

- Bố ơi, bạn anh Bất đến chơi.

Ông bố nhìn nàng nói:

- Ừ, gọi nói dậy. Mà con bé này không xinh bằng con bé đến chơi hôm qua.

“Con bạn mình, người yêu nó chỉ vụng về trong công việc mà nó đã thất vọng rồi, vậy mà mình suýt trao thân gửi phận vào nhà này” - Vừa quay ra cổng vừa nghĩ đến cái ngàn vàng của mình chưa nộp cho hắn, nàng thấy mừng quá chừng.

Thần linh ơi, đẻ không chờ phim được đâu

Các mẹ biết tin gì chưa? Bộ phim "Cô dâu 8 tuổi" dạo này lại gây sốt rồi đấy!

- Này mẹ Đốp. Sao đứng nói chuyện mà cái đầu mày cứ lắc như con chim cu vậy? Tao nói mà mắt mày cứ trợn lên nhìn lại là thế nào?

- Ôi thần linh ơi, thật thế ư?

- Mà tao nói có thế, sao mày đã chảy nước mắt ngay ra được?

- Dạ...

- Dạ cái gì? Thế tao bảo mày ra đầu làng gặp ông lang Dúi bảo ông ấy vào đỡ đẻ cho bà, mày đã đi chưa?

- Ơ, bà đã sinh rồi ư?

- Còn ơ gì nữa? Mày không biết bà đã nằm nhà cách cả mấy tháng nay sao còn hỏi?

- Tại là vì... sao nhanh thế nhỉ? Mụ Đốp lẩm bẩm: Sao mấy tháng trước nó cũng có bầu, bà cũng có bầu mà giờ bà đã đẻ, nó thì đã thấy gì đâu?

- Mày lầm bầm cái gì đấy?

- Dạ không!

- Thế mày có đi ngay bây giờ không?

- Dạ con đi!

Mẹ Đốp vừa đi vừa tẩn ngẩn, tần ngần nghĩ mông lung. Đến được nhà ông lang Dúi thì trời đã tối từ lúc nào.

Trong sân, lão lang Dúi đang ngồi trên cái chỏng tre, tay cầm cái ống điếu, con chó vàng ngồi dưới chân lão thấy mụ Đốp vào thì nhăm nhe, gầm gừ... Mẹ Đốp mắt trước mắt sau, hết nhìn con chó lại nhìn lão Dúi. Hết nhìn lão Dúi lại nhìn con chó dưới gầm chỏng. Mất đến gần cả tiếng đồng hồ.

 Lão Dúi bực mình quát:

- Này! Con mẹ Đốp kia. Có chuyện gì? Sao tự dưng vào cổng nhà tao mà đứng như trời trồng thế phỏng?

Con mẹ Đốp nhìn lão Dúi, rồi lại nhìn con chó, rồi mới lí nhí:

- Thưa, ông Lý cho gọi ông.

- Tối trời, mày dẫn đường đi.

Mụ Đốp nhìn lão Dúi, rồi lại nhìn con chó, rồi lại nhìn lão Dúi một lúc sau mới quay cái đít đi được.

Lão Dúi đi sau mụ Đốp, nhìn tướng đi của mụ, bệnh nghề nghiệp của lão lại nổi lên. Lão gọi:

- Này Đốp! Tao thấy bước đi của mày không được vững, dáng đi không nhanh nhẹn. Mày khác, lạ lắm. Hay là mày ốm. Để lúc nào tao bắt mạch, kê đơn cho mày, chứ với điều kiện nhà mày mà ốm ra đấy chỉ có nước chết thôi con ạ.

- Úi, thầy Dúi ơi, con chết làm sao được, ít nhất con còn phải sống 5, 6 năm nữa mới được.

- Sao không phải là mươi, mười năm mà lại 5, 6 năm?

- Tại... con còn phải theo dõi cho hết.

- Hết cái gì?

- Hết phim thầy Dúi ạ!

- Hết phim ư? Mày bị thần kinh rồi hử? Làm gì có cái phim nào mà đến cả 5, 6 năm không hết. Mày đừng tưởng tao già mà lòe tao nhá.

- Vâng, ôi thần linh ơi. Ấy là cụ không biết thôi, bộ phim về cô bé Anandi xinh đẹp, con nhà nghèo, phải đi lấy chồng trả nợ giống con đây này. Mà cuộc sống ở nhà chồng nhiều nhiều phức tạp lắm đó thầy. Con còn phải cố sống mà xem kết cục cuộc đời con bé ra sao chứ! Mà thầy không biết chứ, phim dài gần 2000 tập, như con đây học ít cũng tính được là phải 2000 đêm mới chiếu hết, thế không gần 5, 6 năm thì là mấy?

Lão Dúi tự dưng la tướng lên:

- Ôi giời ơi, thế thì tao phải chờ đến bao giờ?

- Ý thầy là thế nào ạ?

- Hôm nọ tao vừa nhờ mụ mối sang đặt vấn đề với mụ Cả Lầm ở thôn dưới. Mụ ấy bảo chờ mụ ấy xem hết bộ phim nào đó rồi sẽ trả lời. Nếu đúng vậy thì chắc hết phim thì tao ngồi ngắm gà khỏa thân rồi.

Mẹ Đốp nhìn lão Dúi, rồi lại nhìn trời, giật mình vội giục:

- Nhanh nhanh thầy ơi, bà con đẻ đến nơi rồi. Chắc không lâu được như phim đâu ạ.