Thursday, 25 August 2016

Cái tên nào “hái ra tiền” nhất?

Cái tên nhiều khi quan trọng phết, bọn gái xinh cũng thích giai tên đẹp.

Hắn đẹp giai là thế mà lại tên là Củ. Ông bà bô nó ít học đặt tên con chả ra gì. Cái tên nhiều khi quan trọng phết, bọn gái xinh cũng thích giai tên đẹp.

Phải đổi tên, hắn đã quyết rồi. Hắn ra soi gương, đẹp giai quá, bây giờ ra sân bay sẽ bị trục xuất. Hắn tìm tới ông thầy đồ xin tên mới. Thầy đồ yêu cầu năm chục mới cho tên. Bọn chữ nghĩa bây giờ lên giá quá nhỉ? Hắn thả năm chục vào đĩa. Thầy đồ mở sách chữ nho. Chết tiệt, sao thầy nào cũng thấy xem chữ nho nhỉ. Mấy hôm trước lão thầy cúng cũng đọc chữ nho.

- Tên là Dập thì hay, có ý nghĩa, lại làm ra tiền…

Củ đổi thành Dập, hay. Hắn lẩm nhẩm cái tên mới của mình. He he, tên mà làm ra tiền thì hay quá nhể. Bây giờ thì hắn là Trần Văn Dập.

Không nổi tiếng thì sao làm ra tiền nhỉ? Lão thầy đồ có lỡm hắn không? Thiên hạ đã biết hắn là ai đâu chứ. Hắn nghĩ, hay là mình phấn đấu thành sao của làng? Khó phết. Giết người được không? Thôi chả dại, nổi tiếng thế thì được hưởng cái gì ngoài mấy viên kẹo đồng? Chỉ có thằng ngu mới giết người.

Thế thì phải đánh thắng một thằng kiêu hùng, kiêu hùng rơm cũng được. Mẹ kiếp, ở cái đất chó ăn đá gà ăn sỏi này bói đâu ra một thằng kiêu hùng rơm chứ. Trần Văn Dập điên tiết hét lên: kẻ nào là kiêu hùng rơm thì bước ra đây!

Một kẻ đã bước từ bụi tre ra, vỗ ngực, ta đây, thằng nào dám giáp mặt kiêu hùng xóm?

- Ê thằng oắt con kiêu hùng rơm kia, mày làm gì mà dám vỗ ngực kiêu hùng?

Thằng oắt con xuống tấn, hất mái tóc bờm ra phía sau điệu nghệ:

- Ta đã tóm được con chó của nhà trưởng thôn bằng một phát quăng thòng lọng.

Thằng Dập công nhận là đã phục thằng oắt con này. Thằng này công nhận tai quái nhất xóm, làm sao nó học được chiêu quăng thòng lọng vào cổ con chó gần chục cân, hay quá. Có nên cho nó một trận nhừ tử không không? Mà thằng này thì nổi tiếng gì, một thằng tập tọng đi ăn trộm chó. Không được. Thằng Dập vẫy tay:

- Cút nhanh khỏi mắt tao! Oát con mất dạy, tí tuổi đã trộm cắp. Làng này chỉ cần 3 thằng như mày thì phá vỡ hết phong trào văn hóa.

Thằng Dập lững thững đi theo triền sông. Sóng dồn nước vỗ oạp vào bờ. Đán trẻ con bơi lễnh thễnh. Dập nhớ lại lời thầy đồ: Tên Dập là nhất, dập một phát ra tiền. Thằng Dập quay lại tìm ông thầy đồ. Phải bắt ông ta giải thích cho rõ nghĩa ra mới được, mập mờ thế này khó tiêu hóa quá.

- Này ông nó rõ ra đi! Từ hôm tôi tên là Dập mà chả thấy làm ra đồng nào cả, ông nói thế thì nghĩa làm sao?

Thày đồ bảo nó bỏ mấy chục vào đĩa. Thằng Dập tức lắm nhưng vẫn phải thò tay vào túi cho được việc. Lão thày đồ phán một câu cụt lủn:

- Mày biết không, hôm tao tới nhà lão trưởng thôn xin cái giấy chứng nhận. Lão đòi trăm bạc. Tao đưa tiền xong, lão lấy con dấu ra dập một phát vào đơn xin của tao thế là xong. Hiểu chưa, dập phát ra tiền.

Ngôi sao điện ảnh của làng

Lão tham gia vào rất nhiều câu lạc bộ, mục đích chỉ là để quảng cáo lão là diễn viên điện ảnh.

Tập 1

Hôm ấy lão mặc bộ bà ba gụ, mốt của mấy ông già ngoại thành, đầu đội chiếc mũ lá. Lão thấy người ta xúm đen xúm đỏ ở chỗ cổng chợ, rỗi việc, lão cũng ghé xem có chuyện gì xảy ra. Thì ra là người ta đang quay phim. Thấy hay hay, lão len vào tận vòng trong để xem.

Khi cảnh quay kết thúc, người ta dãn ra bớt, bỗng anh đạo diễn đến bên lão nói:

- Cháu muốn nhờ bác một việc có được không ạ?

Lão nhìn anh đạo diễn với ánh mắt ngưỡng mộ, nói:

- Anh nhờ tôi giúp? Tôi thì giúp anh được gì? Đừng bảo là anh nhờ tôi đóng phim đấy nhé.

- Dạ cháu muốn nhờ bác đóng phim thật ạ.

- Đóng phim, anh quả là có con mắt tinh đời đấy.

Lão nói ráo hoảnh, cứ như mình là nhân tài mà bấy lâu nay không ai biết ấy.Tính lão vốn thế mà. Anh đạo diễn thấy lão hào hứng nhận lời thì rất vui. Anh bèn gọi nhân viên hóa trang đến. Người ta bôi râu lên mặt lão, xắn quần ống cao ống thấp cho lão, cái mũ lá thì vẫn được giữ nguyên. Anh đạo diễn đưa cho lão chai rượu rồi nói:

- Bây giờ bác đi khật khưỡng vào kia, vừa đi vừa tu chai rượu này, tu cạn chai rượu, bác quăng chai đi, rồi ôm bụng cười sặc sụa. Cười càng sặc sụa càng tốt.

Cảnh quay diễn ra đúng có một lần, đạo diễn hài lòng không chê vào đâu được. Đạo diễn đến bên lão bảo:

- Trước đây bác đã đóng phim bao giờ chưa mà sao bác diễn đạt thế?

Lão cười bảo:

- Từ thuở bé đến giờ tôi đã diễn với đóng gì đâu.

- Vậy mà bác diễn rất đạt, chứng tỏ bác có khiếu điện ảnh đấy.

- Khiếu với khướu gì, các anh đưa cho tôi chai nước vối bảo là chai rượu, tu nước vối mà bắt con người ta phải khà như tu rượu thật thì bố thằng nào nhịn được cười mà tôi chả cười sặc sụa.

Lúc ra về, anh đạo diễn còn đưa cho lão cái phong bì, nói là tiền cát xê. Lão lâng lâng như đi trên mây về nhà. Đúng lúc cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm, đông đủ cả con cháu, lão đập bét một phát cái phong bì tiền cát sê đóng phim lên bàn, rồi kể cho cả nhà nghe sự kiện lớn nhất trong đời lão. Cậu con trai lão bảo:

- Thế bố xem cát sê của bố được bao nhiêu để còn khao cả nhà chứ.

Lão run run mở phong bì, lão ồ lên: “Hai chục nghìn con ạ”.

Con trai lão bảo:

- Thế thì nó đưa nhầm phong bì cho bố rồi, cát sê của bố đáng ra phải bảy chục cơ, hai chục là cát sê của người chỉ đi qua, đi lại trước ống kính thôi. Để hôm nào con bảo thanh toán lại cho bố.