Sunday, 8 May 2016

Chị em có đồng ý không, đã yêu là phải... chén?

Chàng không thể kêu ngoao như mèo, mà be be như dê. Chàng muốn thể hiện mình là dê cụ.

Chàng bảo tôi, yêu là chết ở trong lòng một ít, mấy khi yêu mà đã được yêu. Tôi bảo thế là vớ vẩn, anh toàn nói mấy câu trong sách vở. Con bò có sách trong bụng nhưng ngu nhất trong các loài vật. Đừng tin mù quáng vào điều viết trong sách. Chàng bảo ô hay đây là thơ mà. Tôi cười, thơ càng vớ vẩn. Thơ là thứ lãng mạn, mơ màng, lơ lửng trên giời. Theo thơ thì chết. Yêu là phải chén, em đói rồi, thơ không ăn được.

Chàng lại đọc, tình yêu là bát phở liều. Tôi bảo đúng thế. Ăn phở bò Nam Định nghe anh. Đời thật vớ vẩn, chỉ có bát phở là cụ thể, còn là phù du. Chàng bảo ăn xong thì vào nhà nghỉ được không? Tôi bảo, mấy dạy. Đó là thứ tình yêu khốn nạn. Tình yêu sờ sịt. Đấy không gọi là tình yêu.

Trời tối. Đèn đường bật sáng. Nam nữ rủ nhau ra bờ sông ngồi. Bèo tây trôi lêng thênh, có cả con mèo cái chết. Chàng bảo con mèo là hiện thân của sự thủy chung. Mèo cái mà kêu bạn tình nghe xót xa lắm... ngoao ngoao…

Chàng kể, trong xóm Miễu có con mèo cái mà tiếng kêu của nó làm cho bao nhiêu mèo đực không sao ngủ được. Chủ nhà làm cái bẫy đặt gần con mèo cái. Một đêm có tới 25 mèo đực bị mắc lưới. Sáng hôm sau chủ nhà bắt mèo đực bán cho quán tiểu hổ kiếm mấy triệu đồng. Mèo cái kêu suốt đêm mà không được gì, nó phát điên, nó lao ra cắn lão chủ nhà nát mặt, mất hẳn cái mũi. Lão đập chết con mèo cái rồi đi thẩm mỹ viện ở Sê Un chữa trị mất mấy nghìn đô la. Cái giá phải trả cho việc ngăn cản tình yêu… ngoao… Cho 2 bát phở bò tái chín đi. Tôi bảo cho em bát tái gầu. Có tí mỡ mới nuốt được, thịt bò thăn ăn dai như cao su.

Chàng hát rống lên như con mèo cái khát tình. Chàng không thể kêu ngoao như mèo, mà be be như dê. Chàng muốn thể hiện mình là dê cụ.

Tôi bảo cho em ít tiền. Tình yêu cụ thể thì quy ra tiền, đơn giản. Cái giá cua tình yêu với em là bao nhiêu hở anh? Chàng đưa cho ba trăm nghìn. Tôi ôn trầm lấy chàng mà hôn hít. Chàng bảo yêu nhau thế này khốn nạn nhể. Tôi bảo không có gì lạ đâu. Hồi sinh viên anh được mấy điểm môn triết học? Vật chất có trước tinh thần có sau cơ mà. Mẻ không có ăn thì còn sống không hả? Tình yêu cần phải nuôi dưỡng bằng phở bò nhe anh, chuẩn là như vậy. Phở bò tái nạm! Tôi ôm chàng thật chặt, ghì đầu chàng xuống ngực, một cảm giác lạ trào lên khiến tôi run bắn người.

Chàng bắt đầu hát, tình mình nay chết như lá úa trong tim… Không thể chết được. Tôi hôn vào môi chàng, câu hát tắt ngóm. Tôi úp mặt vào ngực chàng, mùi mồ hôi sộc vào mũi tôi, quyến rũ hơn nước hoa hảo hạng của Pháp. Chàng đã hiểu được tình yêu là gì rồi đấy.

Trăng treo trên ngọn đồi phía xa mờ. Tôi chỉ tay xuống dòng sông và nói mỗi cây bèo tây trôi kia là một linh hồn người quá cố, linh hồn kẻ thất tình. Cả mặt sông đặc xịt bèo. Lại thêm xác một con mèo cái trôi lờ vờ theo cây bèo tây, bất chợt bên tai tôi vẳng lên tiếng kêu ngoao ngoao…

Chàng bảo đói chưa em yêu?

Chị em hãy ủng hộ phong trào “núi đôi” nguyên chất

Lấy vợ quan trọng là gì? Mấy ông trống choai ít kinh nghiệm đưa ra kết luận: “Núi đôi” phải hoành tráng!

Làm thế nào biết được “núi đôi” của chị em bây giờ nhể, khó phết đấy. Còn một khi nó đã cho kiểm tra trực tiếp thì kiểu gì cũng phải cưới, lới xới ăn đòn ngay.

Để nắm rõ được chất lượng cũng như hình thức “núi đôi” thì chỉ còn cách học kỹ năng nhìn từ vòng ngoài mà thôi. Thế nên càng nghĩ càng thấy căm thù bọn thợ may quá thể. Chúng đích thị là bọn tiếp tay cho chị em trong vấn đề lừa đảo nhiều thế kỷ qua. Chỉ cần mấy đường may là chanh đào biến thành bưởi Diễn ngay tức khắc.

Xưa, chính cụ Bá đã điên tiết chuyện này rồi. Thời thanh niên, một lần cụ nhìn thấy có cô gái sở hữu “núi đôi” to nhất làng. Cụ quyết gạ gẫm cho bằng được về làm vợ. Tuy nhiên đêm tân hôn cụ mới ta hỏa, rằng cô ta đã mặc cái áo lót bằng vải bò dầy cộp, may đúp ba bốn lần. Đêm ấy cụ định tìm thằng thợ may ở đầu làng hỏi tội!?! Thực tình, thằng này may theo yêu cầu của khách thôi. Tuy nhiên cụ vẫn kết luận xanh rờn: Tội tiếp tay cho lừa đảo. Cưới xong, giai tân thành giai có vợ, ván đóng thuyên rồi biết tính sao đây. Bỏ vợ hả, cả họ tương đá cho cũng chết, chả nhẽ khai với tòa nó lừa tôi vụ “núi đôi” hay sao.

Đau đầu hơn, bọn con gái bây giờ thi nhau đi chỉnh sửa mới chết chứ. Nhiều cô gầy như cây sậy mà “núi đôi” to đùng như bưởi da xanh. Chỉ cần ra thẩm mỹ viện rạch một đường, bơm mấy lạng si li côn vào là chanh thành bưởi, đau thật. Bọn này mới thực sự là bọn lừa đảo hơn cả mấy chú thợ may, cần phải lên án. Mới đây bên trời Tây chẳng có ông đâm đơn khởi kiện ông bác sĩ thẩm mỹ ra Tòa  vì tội chỉnh sửa “núi đôi” cho vợ mình từ bưởi thành dưa hấu là gì?

Chị em hãy ủng hộ phong trào “núi đôi” nguyên chất - 1
Anh em cẩn thận, coi chừng nhìn nhầm

Chung quy cũng chỉ tại đàn ông thi nhau ca ngợi “núi đôi” nên chị em mới phải chỉnh sửa. Hiện dịch vụ chỉnh sửa “núi đôi” đang là ngành thu bộn tiền trên toàn thế giới. Thậm chí đội ngũ thợ may cũng giàu lên nhanh chóng vì chế ra đôi quang gánh như giá đỡ cặp bưởi quá cỡ một cách nghệ thuật, đánh lừa đàn ông mắt kém trên toàn thế giới.

Cụ Bá tổng kết tình hình chanh bưởi thì thấy đàn ông là giới khổ nhất, thậm chí khổ sở vì quan tâm quá đáng tới “núi đôi” của chị em. Nhờ thế mà chị em có cơ hội thể hiện trên mọi phương diện. Có không ít cô chả có tài cán gì nhưng may trời phú cho cặp “núi đôi” hoành tráng thì chỉ cần hé ra một tí là thành sao liền.

Cụ Bá thấy cần thiết phải kêu gọi một phong trào toàn diện trong giới mày râu, rằng không nên quan trọng hóa “núi đôi” quá đáng nữa thì thế giới sẽ bình yên. Trên tinh thần có sao dùng vậy, “núi đôi” là của trời ban, to nhỏ mặc kệ miễn bàn bạc chi.

Tin này loang ra có thể sẽ thành thảm họa cho giới sở hữu “núi đôi” toàn cầu, thậm chí cụ Bá sẽ bị cộng đồng mạng “ném đá” không tiếc tay vì làm ảnh hưởng tới thu nhập của hành triệu người. Tuy nhiên cụ vẫn không sợ, và quyết định không thay đổi quan điểm của mình: “núi đôi” cần phải nguyên chất!

Monday, 25 January 2016

Thế nào là “ao làng”?

Thôn có bao giờ tốn một đồng nào vào việc đào tạo, chi phí cho em đi biểu diễn đâu mà đòi phạt em?

Nàng vừa đi tham dự hội diễn ở làng bên về. Nàng đoạt được tấm huy chương vàng danh giá của hội diễn bằng tiết mục múa đặc sắc. Niềm vui tràn đầy trên khuôn mặt nàng. Đang tìm chỗ treo tấm huy chương vàng vào vị trí trang trọng trong nhà, thì có trát của trưởng thôn triệu tập nàng ra trụ sở để làm việc.

Nàng ra trụ sở thôn giải quyết việc xong, khi về nhà thì bà con, bạn bè đã đến khá đông, vì mọi người biết tin nàng vừa đoạt huy chương nên đến chúc mừng. Thấy nàng về, mọi người xúm vào hỏi thăm.

Nàng bảo cô em gái cứ bày bánh kẹo, pha nước mời mọi người cùng chung vui. Rồi nàng kể:

- Trưởng thôn gọi em ra trụ sở để phê bình em, vì em tự ý đi tham gia hội diễn của làng bên. Tay trưởng ban văn hóa đòi em nộp phạt ba mươi triệu đồng vì vi phạm hương ước của làng.

Mọi người ồ lên vì quá ngạc nhiên về cách hành xử của thôn. Nàng kể tiếp:

- Em bảo, em là người tự do, em đi chơi, thấy hội diễn làng bên phù hợp với khả năng, điều kiện của em thì em tham gia.
Em đoạt được huy chương vàng, đáng ra thôn phải mừng cho em mới đúng chứ sao lại bắt phạt em. Ông văn hóa bảo rằng em đi thi thế là đi chui, là không hợp pháp. Em bảo: Điều lệ cuộc thi không yêu cầu phải có giấy giới thiệu của thôn mới được thi. Giả sử họ yêu cầu phải có giấy giới thiệu của thôn mới được thi, em lại làm giả giấy giới thiệu, tự xưng là người được thôn cử đi thi, thì hãy bảo em là sai, là vi phạm hương ước của thôn.

Một người bảo mấy ông thôn ta vô lý quá. Người ta đem vinh dự về cho thôn chứ có làm tổn thương gì đến tiếng tăm của thôn đâu mà đòi phạt người ta.

Nàng kể tiếp:

- Lâu nay em tự học tập, rèn luyện, thành diễn viên, em đi biểu diễn với cát xê ít ỏi, em đều đóng góp vào làm từ thiện. Thôn có bao giờ tốn một đồng nào vào việc đào tạo, chi phí cho em đi biểu diễn đâu mà đòi phạt em?

Một người nói nghe đâu hội diễn của làng ấy cũng chỉ là hội diễn "ao làng" thôi chứ có gì mà mấy ông thôn mình làm to chuyện thế.

Nàng bảo:

- Hội diến của làng ấy không thể coi là "ao làng" đâu anh ơi, họ tổ chức rất chuyên nghiệp, mời mọi nhân tài ở các thôn bạn về dự, với tiêu chí là tài năng nghệ thuật đỉnh cao. Em đoạt được tấm huy chương vàng là đáng trân trọng lắm đấy.

Một người nói:

- Anh hỏi thật nhé, họ có đòi hỏi gì ở em không, thí dụ như đóng tiền cho huy chương, hay giám khảo có vị nào rủ em khi nhận được giải cao, phải đi ăn tối với ông ta một bữa chẳng hạn?

Nàng nói ngay:

- Họ tổ chức chuyên nghiệp và nghiêm túc lắm, không có chuyện "ma bùn" như ở nhiều nơi đâu.

Một người hỏi quyết định cuối cùng của thôn với việc này là gì?

Nàng bảo:

- Họ bắt em phải nộp phạt thì mới công nhận tấm huy chương của em. Em bảo em làm gì có tiền mà nộp phạt, với lại em có làm gì sai đâu mà phạt em. Lúc em về, ra đến cổng, một lão" cò" đón em, nói rằng tối nay đi uống cà phê với lão, lão sẽ chỉ cách gỡ vụ này với thôn cho. Em bảo lão: Biến đi, đừng hòng nhé!

Thế nào là tình yêu nguyên chất?

Đi với nàng thì cần gì? Đi học thì cần học phí, đi viện thì cần viện phí, đi chơi với gái thì tình phí!

Nàng nhận lời đi chơi với tôi rồi. Oài, có kẻ nào dám chê tài cưa gái của ta không, hãy chê bai thử coi. Hóa ra cũng là chuyện vặt. Đàn bà có gì mà nghê nhỉ?

Đi chơi với nàng thì cần gì? Đơn giản thôi, phí chứ còn gì nữa. Đi học thì phải có học phí, đi viện thì cần viện phí, đi chơi với gái thì tình phí… Có thế mà cũng phải hỏi, tôi là tôi ơi, ngu vãi.

Một tập tiền lẻ đút túi trong quần đủ chưa? Biết thế nào mà đủ nhỉ. Đàn bà mồm rộng tan hoang cửa nhà, chết rồi bạn gái mình mồm rộng tới mang tai. Tốn tiền phết đấy. Để xem thế nào đã. Vạn sự khởi đầu nan, cuộc mở màn mà tốn kém quá thì bái bai cho khỏe tấm thân. Mồm rộng, đúng rồi, tan hoang sự nghiệp ấy chứ…

- Em ơi, người đẹp trần gian của anh ơi, thích ăn gì nhỉ anh chiều?

- Tùy anh!

Chết rồi, trả lời cụt lủn thế này mới là đường chết đây. Tùy là thế nào, sợ nhất đàn bà nói ẩm ương. Đau đầu nghĩ mà chẳng ra đáp án. Con gái thường ăn gì nhỉ? Tôi chạy vào nhà vệ sinh gọi điện cho thằng bạn nối khố xin tư vấn. Mày cứu tao ngay, cho nó ăn gì bây giờ. Đầu dây trả lời: Bún đậu mắm tôm. Đàn bà chỉ chết vì bún đậu mắm tôm.

Chuẩn cơm mẹ nấu. Mẹ tôi cũng hay ăn bún đậu chấm mắm tôm. Đàn bà có sở thích như nhau.

Tôi tự tin mời nàng vào quán bún đậu mắm tôm. Cho 2 xuất đi! Còn thòm thèm lắm, cho xin 2 xuất nữa. Chèng ơi, mắn tôm sống vắt chanh hấp dẫn biết bao.

Nàng ăn một chập hết 6 suất liền. Kinh, tính sơ bộ thì nàng cũng đã nuốt vào bụng gần 2 lạng mắm tôm vắt chanh rồi. Tình yêu lại tiếp tục đi chơi men theo bờ hồ. Những đôi tình nhân dập dìu ôm eo nhau đi lả lướt. Mỗi gốc cây đều có một đôi ngửi mồm nhau.

- Em yêu ơi, mỏi chân rồi, vào gốc cây ngồi tí nha…

- Tùy thôi.

Lại thêm một câu trẻ lời cụt lủn. Vào thôi! Tôi cố tình dìu nàng vào gốc cây xà cừ, ai đã đặt cái manh chiếu sẵn.

- Anh yêu em…

- Em cũng yêu anh…

Không còn lý do gì trì hoãn cái sự sung sướng này lại. Tôi cố tình kéo nàng vào lòng. Môi nghé vào môi. Mùi tình yêu là thế nào nhỉ?

Nàng kéo gì tôi xuống sát gốc cây xà cừ. Anh yêu ơi hãy hôn em đi chứ, không yêu em sao. Nàng chủ động hôn tôi như một kẻ đói tình. Tôi nghẹt thở. Mùi tình yêu đây sao. Tôi đâu đủ tư cách trách nàng. Chính tôi đã mời nàng ăn bún đậu mắm tôm cơ mà.

Bây giờ thì tôi đã hiểu thế nào là mùi tình yêu nguyên chất rồi!

Monday, 7 December 2015

Bí quyết để vợ chồng luôn vui vẻ

Helen kết hôn với John – một họa sĩ vẽ tranh trừu tượng.
 
bi-quyet-de-vo-chong-luon-vui-ve

Sau hôn lễ vài tuần, một người bạn hỏi Helen:

- Cuộc sống hôn nhân của cậu thế nào, Helen?

- Rất vui cậu ạ. Tớ và chồng luôn tạo nên sự bất ngờ cho nhau.

- Nghe thật tuyệt, thế bí quyết của vợ chồng cậu là gì thế?

Helen mỉm cười đáp:

- Cũng không có gì cả. Chồng tớ vẽ, còn tớ thì nấu ăn. Sau đó, tớ luôn phải đoán xem chồng vẽ cái gì, còn chồng tớ sẽ đoán tớ nấu món gì.

- !!!

Cũng may chồng mua nhầm đồ giả

Người chồng mua tặng vợ một chiếc áo lông cừu, thứ mà cô ta đã cố gắng thuyết phục anh mua suốt một tuần qua.
 
cung-may-chong-mua-nham-do-gia

Tuy vậy, khi nhận được chiếc áo, người vợ lại tỏ vẻ buồn bã. Người chồng ngạc nhiên hỏi:

- Sao thế em yêu, không phải em rất thích chiếc áo này sao?

- Vâng, em rất thích, chiếc áo thật tuyệt vời. Chỉ là em nghĩ đến những con cừu tội nghiệp bị xén mất lông để dệt chiếc áo này.

Người chồng mỉm cười đáp:

- Ồ, không sao đâu em yêu. Em nên cảm ơn anh đi, anh đã mua một cái áo lông cừu giả nên chẳng có con cừu đáng thương nào bị xén lông vì em đâu.

- !!!

Khi tên trộm ăn vụng bánh vợ làm

Một đêm khi hai vợ chồng đang ngủ trên giường, đột nhiên người vợ nghe thấy tiếng động lạ liền lay chồng dậy:
 
khi-ten-trom-an-vung-banh-vo-lam

- Này anh, thức dậy đi. Có một tên trộm đang ăn vụng bánh trong bếp nhà mình kìa.

Người chồng trong trạng thái ngáy ngủ hỏi:

- Bánh nào?

- Bánh em làm khi chiều ấy.

Người chồng ngồi bật dậy hốt hoảng:

- Thế giờ anh nên gọi cảnh sát hay xe cứu thương đến trước đây em?

- !?!